Profile
Personal Photo
Rating
 
Options
Options
Personal Statement
miracoolo doesn't have a personal statement currently.
Personal Info
miracoolo
Trung úy
Age Unknown
Gender Not Set
Location Unknown
Birthday Unknown
Interests
No Information
Statistics
Joined: 8-April 06
Profile Views: 1,280*
Last Seen: Private
Local Time: Jul 30 2010, 12:48 PM
186 posts (0 per day)
Contact Information
AIM No Information
Yahoo No Information
ICQ No Information
MSN No Information
* Profile views updated each hour

miracoolo

[Entertainment & Sport]

******


Topics
Posts
Comments
Friends
My Content
17 Nov 2006



TP - Cửa giả thông ra hành lang ít khi đóng, nên hương cà phê Biên Ḥa, Ban Mê thi thoảng lại lan tỏa vào tận pḥng tác nghiệp của các nhà báo...


Có một lúc ra hành lang xả hơi, kéo chưa hết điếu thuốc mà tôi thấy một đồng nghiệp người Australia vừa xin lửa mồi thuốc đă chơi liền hai ly cà phê rồi khà khà như dân ta kiêm động thái gật gù: “Cà phê tuyệt lắm!”.

Nhưng ở Trung tâm Hội nghị Quốc gia (TTHNQG), không chỉ có cà phê...

Ngay từ phiên khai mạc APEC, Chủ nhật ngày 12/11, ở lối ra vào pḥng họp báo lớn đă chĩnh chiện một băng giấy trắng nổi bật hàng chữ Anh và Việt Thông báo số 1:

Từ ngày 12 đến ngày 19/11/2006, Trung tâm Báo chí sẽ cung cấp bữa ăn trưa và bữa tối miễn phí cho các phóng viên tại nhà ăn tầng trệt Trung tâm Hội nghị Quốc gia. Đề nghị phóng viên liên hệ tại bàn thông tin để lấy phiếu ăn hàng ngày.

Từng dự APEC lẫn ASEM trong và ngoài nước, nhưng Free (miễn phí) cả hai bữa kéo suốt cả tuần như vậy hơi bị hiếm nếu không muốn nói là chưa có. Thịnh t́nh của nước chủ nhà quả là đáng ghi nhận!

... Cầm trong tay tấm phiếu ăn màu vàng chanh, tôi nhập vào cánh đồng nghiệp cả tây và ta kéo nhau xuống tầng I.

Ngó qua các gian tác nghiệp của những hăng truyền thông lừng danh trên thế giới thuê đứt tại Trung tâm Báo chí (TTBC) trong dịp APEC này, thấy nhiều pḥng trống trơn v́ tầm 12 giờ trưa là đến giờ ăn.

Nhưng chỉ chút nữa thôi th́ tất thảy lại chúi mũi vào việc săn lẫn truyền tin. Thang máy với sức chứa 24 người tốc độ 96m/s thế mà cũng không đáp ứng kịp và nhiều người vẫn rảo chân theo lối tản bộ xuống tầng trệt.

Tôi lẩn mẩn đếm được các món như thế này: 1. Hai loại súp gà hay lươn và rau; 2. Salat bắp cải dưa chuột; 3. Tôm nướng; 4. Gà hấp lá chanh; 5. Ḅ sốt rượu vang; 6. Mỳ xào hải sản; 7.Philê cá chiên bơ; 8. Su su luộc; 9. Bánh mỳ bơ thịt nguội+ Phomat; 10. Cơm trắng và hoa quả ( chuối+ dưa hấu+ thanh long+ dứa). Cuối cùng là nước uống đóng chai.

Nhân nói đến hoa quả, bên hành lang tầng 3 giành cho báo chí hai phiên sáng và chiều đều bày không chuối th́ mít khô, nho hoặc bánh ngọt cùng cà phê. Tất nhiên là miễn phí!

Tôi thấy có mấy người không xuống nhà ăn mà chắc do vội nên vừa nhón bánh bóc chuối vừa mở laptop ra mà hí hoáy. Dậy lên cái thứ t́nh cảm đồng bệnh tương lân v́ không ít chuyến đi hành nghề bên xứ người ḿnh cũng quấy quá thứ chi đó cho xong bữa, có khi chẳng kịp đi ăn phải nhai cả ḿ tôm sống để mà truyền kịp bài vở về nhà nên ngỏ lời thông cảm.

Cũng chả phải tất tả như mọi bận nên đợi tầm chiều pḥng ăn đă văn người tôi ṃ xuống nhà ăn ngồi với chị Liên Anh cùng anh Lăm là cán bộ của TTHNQG là hai yếu nhân của pḥng ăn này.

Trong câu chuyện, tôi được biết thêm tất tật thực phẩm nấu cho pḥng báo chí này đều lấy ở nguồn là siêu thị Metro. Lại qua khâu kiểm tra vệ sinh an toàn thực phẩm do chuyên gia của Trung tâm đảm nhận. Càng ngồi tôi càng vỡ vạc ra lắm thứ trong khu nhà họp lớn nhất nước này.

TTHNQG có đến mấy bếp. Tạm gọi là bếp báo chí, do hai đầu bếp thuê ở ngoài, c̣n khâu nấu nướng bày bàn tất tật đều sử dụng lực lượng tại chỗ. Nghĩa là từ người phụ trách đến nhân viên tài vụ đánh máy, quản trị đều phải tham gia nhặt rửa rau hoặc chế biến kèm theo sự hướng dẫn của hai đầu bếp.

Anh chị em ở đây đều khéo tay sáng ư nên bữa ăn mấy ngày hôm nay các nhà báo vốn khó tính vậy nhưng chưa thấy kêu ǵ. Ở đây c̣n mới bầy thêm quầy có món ăn nguội và cà phê để chuyên phục vụ anh em báo chí do bận tác nghiệp mà xuống nhà ăn muộn, tầm đêm hoặc chiều chả hạn). Lại được 9 thanh niên t́nh nguyện phụ giúp.

Bữa đầu mới có 800 người ăn, sau cứ tăng thêm. Như trưa 15/11, có hơn ngàn nhà báo. Mấy bữa sau cùng với nhiều sự kiện khác, báo chí có mặt càng nhiều. Tầm phải tṛm trèm 2000 người. Chi dùng cho mỗi suất ăn như thế là 5USD mà tăi ra ngần ấy món kể cũng là khéo.

Ngoài bếp báo chí ra, tại Trung tâm c̣n có bếp chuyên phục vụ các nhân vật quan trọng dự Hội nghị, b́nh quân mỗi bữa 800-900 suất ăn. Thường ăn thực đơn Âu (kèm một số món Việt Nam) và ăn bàn nên các món không nhiều. Đảm trách việc nấu nướng là đầu bếp trứ danh của các khách sạn lớn như Horison, Sofitel.

Tôi lược ghi ra đây mấy con số trong một buổi họp mà ngành du lịch khách sạn Hà Thành quyết tâm phục vụ hết ḿnh trong dịp APEC:

Với 6 phong cách ẩm thực khác nhau trên thế giới từ ẩm thực truyền thống Italia đến ẩm thực Trung Hoa, Nhật Bản... , Khách sạn Deawoo sẽ đáp ứng mọi nhu cầu ẩm thực cho các đoàn khách APEC lưu trú tại đây. Khách sạn đă kỳ công đón được Phó Tổng bếp trưởng người Pháp Christian Bouby sang nấu nướng.

Ngoài ra c̣n mời một số đầu bếp nước ngoài để trao đổi hỗ trợ... C̣n Hilton Hanoi Opera bỏ tiền ra đầu tư mới một nhà hàng có tên Món ngon ba miền để giới thiệu với các quan khách APEC.

Bí quyết chế biến nghe th́ dễ nhưng làm cực khó là giữ nguyên hương vị của từng món. Thực đơn bao gồm 59 món như tôm nộm hoa chuối, phở ( các loại) thịt gà lá chanh ( cũng có mấy loại) của miền Bắc, nem tươi cuốn, bún ḅ Huế, bánh bột lọc miền Trung hay gị chả rế, bánh khọt, ḅ nướng ống tre... của miệt Nam Bộ. Tất cả các món đều dưới sự chỉ đạo của Bếp trưởng Phạm Xuân Cường người đă có 20 năm kinh nghiệm nghề.

C̣n khách sạn nơi Tổng thống G. Bush cùng phu nhân và đoàn Mỹ lưu trú đang tất bật và nghiêm cẩn cho một bữa buffet thuần Việt mà không thể thiếu vắng các món như nem chiên, nem cuốn, phở bún, chả, chả cá... Bữa sáng ở đây chủ lực là món bún chả, phở và các loại nem.

Chị Thu Hồng phụ trách đối ngoại khách sạn Melia cho biết khách sạn đang tiến hành chương tŕnh Ẩm thực ṿng quanh thế giới tại nhà hàng El Patio. Riêng khâu an toàn thực phẩm của khách sạn Sofitel Plaza có tới 138 nhân viên được đào tạo.

Ṿng tay nhân ái Việt đă giang ra với bạn bè thế giới và APEC nói riêng cùng món ăn quen thuộc đăi khách lạ phương xa. “Chúc các bạn có những ngày lư thú tại Việt Nam”- Đó là câu kết trong bài phát biểu của Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết tại phiên khai mạc ABAC (Hội đồng tư vấn kinh doanh).

Quư vật gặp được quư nhân. H́nh như trân trọng mời bạn bè APEC tiếp cận văn hóa ẩm thực xứ ḿnh cũng là một thứ lư thú cho người lẫn cho ta?

Ghi chép của XB
8 Nov 2006
Bordeaux2006 - một thất bại "thỏa hiệp được" của AEVN

AEVN - Liên kết ảnh bị hỏng




Thế là đă qua rồi giải bóng đá Mùa Đông 2006, nhưng giá lạnh vẫn c̣n đó ...


Nếu giải đấu NNB 2006 được tổ chức tại Paris được đánh giá là thành công đối với tân binh khi đó - AEVN - và nằm ngoài sự trông mong của "giới chuyên môn", th́ giải Vô địch của UEVF (Hội Sinh viên Việt Nam tại Pháp) có thể xem như một sự bất thành nho nhỏ của đội bóng đại diện cho TP Nantes, mà nói đúng hơn là cho toàn vùng Ouest - France, lúc này đă được xếp là một trong 6 hạt giống của giải: Họ chỉ kịp góp mặt trong nhóm 8 đội mạnh nhất trước khi ngậm ngùi chào tạm biệt thành Bordeaux. Trong khi thời cơ, thực lực và tham vọng họ đă đều có đủ.

Sau buổi lễ bốc thăm tối thứ Sáu ngày 03 tháng 11, toàn bộ các thành viên AEVN đều bất ngờ khi được biết ḿnh là một trong ba hạt giống số 2 - một trong sáu đội được đánh giá cao nhất - trong tổng số 13 đội bóng tham dự. Khi đó, với ư nghĩ ấy, họ không biết rằng họ đang tự đánh giá thấp và nghi ngờ vào khả năng của ḿnh ... Để rồi chính họ lại thốt lên, "Nantes xứng danh hạt giống" khi tự chứng kiến đội bóng của ḿnh nhỉnh hơn FC Paris, vượt trội Toulon khi nhanh chóng dẫn 2-0 ở hiệp I với đội h́nh mạnh nhất, đè bẹp Orsay và ngang ngửa với một Bordeaux hùng hậu về lực lượng bất chấp việc thiếu thủ môn chính và t́nh trạng lạm phát chấn thương đang mắc phải ... Để rồi 4 chữ "xứng danh hạt giống" cho đến nay có lẽ vẫn là niềm an ủi duy nhất của các aevnais ...

C̣n nhớ, AEVN hướng đến Bordeaux với một quyết tâm rất lớn, mà hành trang họ có được chỉ vỏn vẹn là vốn kinh nghiệm thi đấu nhỏ bé và bài học tinh thần to lớn được rút ra sau trận ḥa với Việt Kiều hồi tháng Năm tại Paris. Nhưng bao nhiêu đấy cũng đủ để hun đúc nên nhiệt huyết của cả một đội ngũ - mà nói theo ngôn từ của "bộ trưởng" Lê Thùy Dương th́ là của cả một "thế hệ" của Nantes: từ những người "nghiễm nhiên được đá" cho đến những "nhà hoạt động xă hội" là TKTung và DoubleJe. Với ḷng nhiệt t́nh (bởi lẽ yêu bóng đá không thôi th́ chưa đủ, khi mà hai anh ở giải này chắc thời gian được chạm vào bóng chỉ tính bằng giây), hai người đă lo lắng cho đội bóng một cách không thể tốt hơn: từ nơi ăn, chốn ngủ cho đến khâu ăn uống, và những lời động viên. Có thể nói, AEVN được chuẩn bị cho giải, có lẽ, theo thiển ư của người viết, c̣n tốt hơn cả đội chủ nhà Bordeaux. Vậy mà ...

Có thể nhận thấy tác giả bắt đầu bài viết bằng một ư để ngỏ trước khi đi t́m những lời lư giải cho nó. Tựa hồ như trong đầu người viết thấp thoáng những hồi ức, những h́nh ảnh đó vẫn c̣n in rất đậm trong tâm trí để giật ḿnh tự hỏi: phải chăng đội bóng đă để lỡ một cơ hội quư tựa ngàn vàng để làm nên một trang "sử" nho nhỏ cho riêng ḿnh? Giật ḿnh chứ, bởi thực tế là với những điều tốt đẹp được viết ra ở trên đây th́ toàn bộ tập thể AEVN xứng đáng có được một kết quả tốt hơn rất nhiều so với cái thành tích quá khiêm tốn gặt hái được. Giật ḿnh khi nhận ra rằng chính tôi cũng đôi lúc "tự thỏa hiệp" khi cho rằng AEVN đă thi đấu một cách hào hùng, rằng thất bại của Nantes là chấp nhận được khi chỉ chịu thua Nice ở quả luân lưu thứ 10 sau khi đă ḥa trên thế thắng, rằng AEVN chỉ thua một vị thần nào đó mang tên "Malchance". Giật ḿnh bởi lẽ mọi chuyện diễn ra quá nhanh - cảm giác như ḿnh bị cuốn theo các t́nh huống và không làm chủ được ḿnh. Giật ḿnh khi nhận ra AEVN c̣n quá nhiều điểm yếu mặc dù có một sự thật là sẽ rất lâu nữa AEVN mới có được một đội h́nh mạnh đến thế ...


UEVF2006 đă là giải đấu của SVVN tại Pháp thứ 2 mà AEVN tham dự. Vậy là họ đă không và sẽ không c̣n là ẩn số ở các giải đấu tới. Các yếu tố con người và lối chơi đă dần được lộ rơ. Những mặt mạnh và điểm yếu đă dần dần xuất hiện. Nếu các aevnais sở hữu những cá nhân xuất sắc, một tinh thần thi đấu máu lửa, ḷng nhiệt t́nh có thể nói là vô bờ bến, th́ đổi lại, họ lại tỏ ra bị động và thiếu một độ khôn ngoan, một chút tỉnh táo, bản lĩnh và kinh nghiệm nhất định khi phải đối mặt với những t́nh huống cụ thể mang tính nóng bỏng và nhạy cảm:

Với một thủ môn phản xạ tốt, mặc dù chưa đạt được độ chắc chắn hoàn hảo, nhưng trước sự bảo vệ của 3 hậu vệ thuộc hàng tốt nhất giải, hàng thủ của Nantes là một khối thép thực sự. C̣n ở tuyến trên, Nantes sở hữu một tiền vệ phân phối bóng hàng đầu của kĩ thuật, độ quái và chiến thuật; một tiền vệ trái có sức càn lướt và những cú sút trái phá; hai tân binh đến từ rennes với tốc độ, kĩ thuật và khả năng dứt điểm. Rơ ràng, về mặt cá nhân mà nói, Nantes không hề e ngại bất ḱ một đội bóng mạnh nhất nào. Thế nhưng, rất hiếm khi người ta được chứng kiến một sự kết dính thật sự giữa những con người đó. Khi nào khả năng cầm bóng của từng cá nhân chưa trở nên đồng đều trăm người như một th́ khi đó AEVN vẫn thuộc hàng "chiếu dưới" so với các đội bóng như B52, KT hay Chuối.

May thay, khi con người chưa đủ độ chín cần thiết th́ thời cơ (vào Chung kết) lại rộng mở với AEVN. Ḥa 2, thua 1, thắng 1 để kết thúc ở vị trí thứ ba, các aevnais có phần nào thở phào nhẹ nhơm khi chứng kiến đội bóng đầu bảng Bordeaux bị B52 loại với tỉ số 1-0, trước khi bước vào cuộc đấu sống c̣n với tân binh Nice. Khi đó, AEVN nhận thức được rằng đường vào chung kết đang rộng mở ngay trước mắt. Tuy nhiên thật đáng tiếc, như đă nói, mỗi khi thời cơ được trao tay th́ Nantes lại thiếu đi một chút kinh nghiệm, bản lĩnh và khôn ngoan. Điều này được thể hiện ngay ở những trận đấu đầu tiên cho đến trận đấu cuối cùng mang tính quyết định nhất với Nice: Gặp Toulon, sau những sự thay đổi người ở những vị trí pḥng ngự then chốt được quyết định một cách quá nhanh và thiếu tính tổ chức - thành quả của việc đánh giá thấp đối thủ - là sự liều lĩnh không cần thiết, thiếu kinh nghiệm của thủ môn. Hậu quả là một kết quả ḥa 2-2 được ấn định ngay ở phút chót bất chấp việc đă dẫn trước đến 2-0 và liên tiếp dồn ép đối thủ trước đó, cùng với một chấn thương không đáng có ở cổ chân cho thủ môn. Đến khi gặp Nice, ở một trận đấu mang tính quyết định như thế nhưng Nantes không có được đội h́nh mạnh nhất. Nếu chỉ thêm một chút táo bạo và quyết đoán để quyết định tung tiền vệ có khả năng gây đột biến rất cao như Sơn vào sân th́ có thể giờ này Nantes đă nghiễm nhiên ngự ở vị trí Á Quân. Không thể thắng Nice trong 40 phút thi đấu chính thức, Nantes sau đó lại bước vào loạt đấu luân lưu 11m mà thiếu sự chuẩn bị về phương án từ trước, thiếu hiểu biết về luật thi đấu của giải (bằng chứng là anh chàng thủ môn dự bị nhảy vào giữa chừng cuộc đá với cái chân cà nhắc đ̣i làm người hùng cùng với chiếc kính mát kệch kỡm ở trên mặt - người mà nếu trước đó ở trận Toulon anh ta "tỉnh" hơn một chút đă có thể thi đấu ở trận này) ...

Bất chấp tương quan lực lượng ở vị trí thủ môn, phải đối mặt với một người "gác đền" có kĩ thuật cơ bản rất tốt, phản xạ nhanh, nhưng chính trong khó khăn, tinh thần thi đấu của AEVN lại được bộc lộ. Chất lửa đă được dồn vào các cú sút: Dương hai lần chiến thắng thủ môn Nice, rồi từng cú sút của các cầu thủ khác lần lượt đi vào lưới một cách uy mănh xen lẫn lạnh lùng bất chấp anh chàng người nhện này chập chờn như quỷ hờn trước cầu môn. Tiếc thay khi mà thời cơ trao vào đôi chân của Dũng bị xà ngang từ chối, khi thủ môn thay thế không thể cản phá một cú sút nào, th́ lúc ấy t́nh thế lại trở nên bất lợi cho Nantes. Và rồi điều ǵ phải đến đă xảy ra. Ngọc không thể một lần nữa chiến thắng thủ thành đối phương trong lần thứ 2 đối mặt từ chấm phát đền. Nantes đă bỏ lỡ những cơ may để rồi bị loại sau loạt đá luân lưu kéo dài căng thẳng suốt 15 phút đồng hồ giữa tiếng ḥ reo vang dội của ṿng tṛn CĐV và cầu thủ vây quanh.

Nantes chia tay Bordeaux sau khi để lại những ấn tượng khó phai: 4 bàn thắng của Lê Thùy Dương; phong độ cao của dàn cầu thủ Ngọc, Nguyên, Công ... Và đặc biệt, đối với các đội bóng FC Paris, Nice và Bordeaux, có lẽ ư chí, tinh thần thi đấu mạnh mẽ của AEVN sẽ là điều đầu tiên ám ảnh họ mỗi khi nhắc tới tên của đội bóng đại diện cho thành phố lớn nhất của vùng đồng bằng sông Loire này.

Vậy là sân chơi UEVF2006 đă là nơi để Nantes từ giă một "thế hệ cầu thủ", là nơi đội trưởng Hiển chia tay cùng đội bóng trong một chút tiếc nuối ... Nuối tiếc, nhưng biết làm sao được, bởi bóng đá luôn là như thế. Có người chiến thắng cũng có kẻ bại trận, có người mừng vui cũng có kẻ ngậm ngùi. Có thời khắc sung sức lại cũng có lúc đành phải chấp nhận buồn rầu ngồi bên lề sân cỏ.

Nhưng điều đáng nói hơn cả đó là AEVN đă tham gia với tất cả sự trẻ trung, ḷng quyết tâm và đặc biệt là một tinh thần đoàn kết của một tập thể thật sự. Có lẽ sẽ rất lâu nữa những "đứa con lưu lạc" của Nantes mới lại được xum họp và cùng nhau trải qua những niềm vui và nỗi buồn như thế. Và rồi ly biệt ...

Biệt ly, nhưng biết làm sao được, v́ cuộc sống luôn là như thế.

"Hội ngộ rồi chia ly, cuộc đời vẫn thế

Dẫu là mặt trời nồng nàn khát khao ..."
2 Jul 2006
Ai tên Nhật cũng xinh



Ai tên Nhật cũng xinh! Phải vậy. Những ngày ở Nantes, rối ren chuyện thi cử không như ư, lem nhem chuyện việc làm, ấy thế mà nh́n thấy Nhật đêm qua, mọi vất vả mệt mỏi thường ngày tan biến. Tắt lịm những làn gió đông già cũ, để cho phảng phất gió hạ nồng nàn, cuồng nhiệt ...

Cuống nhiệt à, lạ nhỉ. Có ai dám phán là người Pháp nồng nàn? Có ai dám đặt bảo hiểm về sự nhiệt thành của những con gà Gaulois khi mà người "rệp" mang cái tên nổi tiếng Zizou ỉu x́u từ hồi lẩu lâu 2002 đến tận bây chừ. Có bao nhiêu bài báo dám cả gan khen ngợi và cổ động tuyển Pháp trước và ngay cả khi Les Blues đang phải chật vật vượt qua ṿng bảng? Và có bao nhiêu những nhà báo anti-Domenech đă trót chê bai ĐT Pháp, giờ lại dám "để gió cuốn đi", hay gọi một cách b́nh dân là "cuốn theo chiều gió" sau chiến thắng của Pháp trước Tây Ban Nha, và nhất là sau đêm nay, khi Brazil chịu phơi bụng?

Lạ nhỉ. Khi gặp Nhật ngày hôm qua, đâu có thấy ḷng minh xao động lắm đâu. Nhật vẫn thế, vẫn như dạo năm ngoái, nét, và nét, chấm hết. Vậy mà đêm nay, sau chiến thắng của tuyển Pháp trước Brazil, về đến nhà, nh́n thấy Nhật, b́nh dị trong bộ quần áo mùa hè, tệ nhân cũng phải trầm trồ cùng chúng bạn rằng, "ai tên là Nhật cũng xinh". Dù cho cái liếc mắt đưa về phía người con gái đang đung đưa dùng chiếc Nokia màu đen huyền bí và quư phái ấy chỉ có thể tính bằng giây. Có lẽ người viết say rồi chăng? Say tự hồi nảo hồi nao, hay chỉ mới say có ḿnh đêm này? Say trong niềm vui chiến thắng của những người dân bản xứ - Pháp hạ Brazil ở tứ kết, hay say v́ lâu lắm mới được tự hào về cái nước Pháp - mảnh đất giàu t́nh người đă rộng mở ṿng tay cưu mang ḿnh đến những ba năm trời có lẻ.

Trận đấu diễn ra đúng vào lúc các phóng viên thể thao của AEVN đang nhâm nhi đôi chút Muscadet - thứ vang trắng nổi tiếng của ngoại ô thành phố Nantes. Sinh nhật một người bạn lớn. Mồi lại không phải là thứ tầm thường. Chuyện xung quanh bàn tiệc th́ lại toàn chuyện lớn, đến nỗi mà dù cho Les Bleus đang phải chiến đấu với những nhà vô địch của năm 2002, vẫn không có lấy một lời xuưt xoa cho những cớ hội hụt ăn của một Henry chẳng ngán nuốt "cơm cũ", dậy muộn so với trọng tài biên nhưng lại luôn muốn tỏ ra đúng giờ với những đường chuyền của tuyến giữa.

Ngà ngà say, trong đầu của mỗi người chễm trệ trong chiếc camion màu trắng, thơm mùi nem rán hôm ấy chỉ có một ư nghĩ, đó là trung tâm của Nantes sẽ đông vui và nhộn nhịp ra sao nếu người Pháp chiến thắng, mà quên tự hỏi rằng, bản thân ḿnh sẽ ăn mừng thế nào khi Pháp thắng, quên mất rằng em Nhật xinh ra làm sao.


Nantes đại thắng. Mira được vẽ cờ Pháp lên mặt, lên trán, và được hôn hít làn da mịn màng và dịu dàng của một cô gái trong đoàn người điên loạn đêm qua, đến những ba lần. Khản cổ v́ la hét những từ không dành cho tuyển Việt Nam như "Aller les bleus", hay cộc lốc mà quá khích bằng một từ Oaiiiiiiiiiiiis dài đến tận cuống họng. Rát bỏng đôi bàn tay v́ những tràng dài vỗ lên thành những chiếc ô-tô "vô t́nh" đi vào giữa một rừng cổ động viên. Những chiếc ô-tô lắc, lắc và lắc trong sung suớng nhiều hơn là khổ ải. Những đôi chân nhẩy như chưa từng được nhẩy ... Cờ tricolor của Pháp bay phấp phới, thảng hoặc một chiếc cờ Bồ lạc lơng lướt qua trong gió... Đêm qua là đêm lễ hội trên toàn nước Pháp, nhưng riêng với Mira, chỉ có Nantes mới được vui như thế.

Cư ngụ ở Pháp vào ngay lúc đội tuyển nước sở tại chiến thắng Brazil, mới thấy, người Pháp cũng cuồng nhiệt đấy chứ. Vẽ mặt như một người Pháp, trỏ ngón tay giữa chĩa thẳng vào mặt một chú dám nói là "Ils ne sont pas français ..." - chỉ để nói "et alors". Nhảy múa, và gào thét "aller les bleus". Ra ngoài hóng chút gió mát mà Zidane, Henry và Sangol đă thổi về đất mẹ. Cười với những người Pháp ... Không phải để tỏ ra ḿnh cũng Pháp như ai, mà có lẽ chỉ là để tự hào rằng, chúng tôi đang có cái may mắn là ở Pháp vào thời điểm này. Không biết liệu có khập khiễng lắm không khi tôi nói, cảm giác đó, cũng có thể so sánh như cái cảm giác, chịu đưa mắt liếc Nhật để rồiphải gật gù rằng, "Nhật xinh nhỉ", và tàn thưởng câu nói, "ai tên Nhật cũng xinh" của HKN_hoangkim.

Chẳng viết có thô vụng quá không khi so sánh việc không có nhiều người tên Nhật với sự việc rằng Pháp sẽ đá hay trước Brazil. Nhưng có lẽ sẽ nhiều ngươi đồng t́nh rằng Pháp sẽ thăng hoa trước một Brazil thiều sinh khí mặc dù vẫn được coi là mạnh. Dẫu nhiều người nói rằng Nhật xinh đẹp, nhưng có ai dám nói có nhiều con gái tên Nhật, lại càng ko dám mượn cái văn khí đầy tầm bao quát của HKN khi nói, "ai tên Nhật cũng xinh". Thế mới biết, dù không thể so sánh hai sự việc với nhau, nhưng đôi khi, một sự t́nh cờ nào đó lại luốn có thể sắm vai dây nối cho những sự kiện thuộc vào hàng "cửa sông Mă" và "bụng sông Hồng" ..

Chỉ cần một chiến thắng, mọi sự nh́n nhận đều thay đổi. Một chiến thắng, là quá đủ với Zidane để hóm hỉnh trả lời rằng, "tôi c̣n lâu mớii nghỉ hưu cơ, c̣n những hai trận đấu nữa - Bán kết và Chung kết". 1-0 và một Brazil thất bại đủ để cho Domenech từ một con người kênh kiệu và hứa hăo trở thành người đàn ông khiêm nhường và vui vẻ, dễ gần nhất hành tinh.. Hoài nghi và khó chịu được thay thế bởi sự tin tưởng trong lành đến mát lạnh. Có thể nói, để cho L'équipe de France giật ḿnh tỉnh giấc, chúng ta cần đến những hai người khổng lồ - Tây Ban Nha và Brazil.

Ấy vậy mà chiến thắng vừa qua vẫn chưa đủ để cho Miracoolo thấy lại được rằng "La vie est belle". Măi cho đến khi liếc qua nhà ăn, Nhật đang buôn điện thoại, chỉ cần một cú đưa mắt, mọi mệt nhọc cón sót lại trong ngày đều tan biến. Một khoảnh khắc ngắm nh́n ngắn ngủi mà ấn tượng để lại sẽ măi không phai. Tôi chợt thầm mong, giá như, Pháp sẽ kết thúc World Cup của ḿnh với cùng một tinh thần như đêm qua, để cho lại một lần nữa, tôi sẽ được chiêm nghiệm và đi đến thấm nhuần chân lí, "ai tên Nhật cũng xinh".

Nantes, 02.07.2006
17 Jun 2006


Một trong những bài hát Italia hay nhất thế kỷ XX. Những ai có CD 20 bài hát Italia hay nhất th́ chắc biết rơ về bài này. Lời bài hát rất hay, cực kỳ lăng mạn. Cảm động nhất là đoạn cô gái nói như khóc, hị hị

Torneṛ (Anh sẽ quay trở về)
Santo California

Rivedo ancora il treno allontanarsi e tu
Che asciughi quella lacrima - torneṛ
com'è possibile un anno senza te.

Adesso scrivi aspettami il tempo passerà
Un anno non è un secolo - torneṛ
com'è difficile restare senza te.

Sei, sei la vita mia
quanta nostalgia senza te
torneṛ, torneṛ.

(Giọng đọc của cô gái)
Da quando sei partito, è cominciato per me la solitudine
intorno a me c''è il ricordo dei giorni belli del nostro amore
la rosa che mi hai lasciato si è ormai seccata
ed io la tengo in un libro che non finisco mai di leggere.

Ricominciare insieme ti voglio tanto bene
il tempo vola aspettami- torneṛ
pensami sempre sai e il tempo passerà.

Sei sei la vita mia (amore amore mio)
quanta nostalgia (un anno non è un secolo)
senza te (torneṛ)
torneṛ (pensami sempre sai)
torneṛ (torneṛ)



Bài hát là tâm trạng của một chàng trai phải xa người yêu trên sân ga trong nước mắt. Chàng trai hứa với cô gái "Tornero!" có nghĩa là anh sẽ trở về.

Anh quay đầu nh́n lại, con tàu dần xa em
Hăy lau khô nước mắt - Anh sẽ trở về
Anh làm sao có thể chịu được một năm thiếu vắng em

Viết đi hỡi em, hăy chờ anh em nhé, thời gian sẽ qua nhanh
Một năm đâu phải một thế kỷ - Anh sẽ quay trở về
Ôi khó khăn nhức nhối khi sống thiếu em

Em yêu, em là cả đời anh
Anh nhớ em biết bao
Anh sẽ quay trở về, anh sẽ quay trở về

(Giọng đọc của cô gái)
Từ khi anh rời xa em, đă bắt đầu trong em nỗi trống vắng
Xung quanh em chỉ c̣n lại kư ức về những ngày tháng đẹp nhất của t́nh yêu đôi ta
Bông hồng anh để lại cho em đă héo khô tự bao giờ
Em đă cất giữ nó trong quyển sách mà em không bao giờ có thể đọc xong

Hăy bắt đầu lại nhé em, anh yêu em biết chừng nào
Thời gian sẽ trôi nhanh, hăy đợi anh em nhé - anh sẽ quay trở về
Hăy luôn nghĩ đến anh nhé em và thời gian sẽ qua nhanh

Em yêu, em là cuộc sống của anh
Anh nhớ em biết chừng nào (một năm đâu phải một thế kỷ)
Thiếu vắng em (anh sẽ quay trở về)
Anh sẽ quay trở về (hăy luôn nghĩ đến anh em nhé)
Anh sẽ quay trở về (anh sẽ quay trở về).
15 Jun 2006
1.Lời mở đầu




@ Anh Chị Em:

Rượu chè, một trong mấy thứ " tính t́nh tinh" nó quấy ta! Ấy... trong đời có mấy ai lại không dính dấp đến " rượu hay chè" nhưng ông bà ta đă từng nhắc nhở chúng ta nên " cẩn thận" !

Nhân dịp WC2006, Bí Bếp mong "tán gẫu" cùng ACE về "sự cố" rượu chè hén... và để mở đầu câu chuyện, Bí Bếp xin dùng "trà" thay v́ "rượu" để tiếp ACE trước hén.

Trà đă gắn liền cùng văn hoá "ăn uống" của dân Việt nói riêng, và các dân tộc gốc Á Châu nói chung, đă lâu lắm, lâu lắm rồi! Theo truyền thuyết của mí chú thím Ba (TQ) th́ ông tổ của trà bên Tàu là vua Thần Nông (cũng là ông tổ của nghề thuốc Bắc và cũng là ông tổ của nghề nông)! Có người cũng " théc méc" là "nhân vật" vua thần Nông có thật hay chỉ là một sáng tác của ai đó chăng.

Đại khái th́ truyền thuyết về Trà được kể như sau: Vua Thần Nông, có tiếng là một trong những ông vua thuộc dạng "minh quân" và có tiếng là " thương dân, mến nước", nhất của người Hoa. Vua Thần Nông đă dạy dân TQ cách thức cày bừa, trị bệnh, và ngay cả một số cách thức "ăn chơi". Vua Thần Nông thường xuyên đi chu du khắp nơi theo dạng "thăm dân cho biết sự t́nh". Trong một chuyến "công du" ở miền Nam (mạn Lĩnh Nam, hồ Động Đ́nh), vua TN và tùy tùng tạm nghỉ chân dưới một tàng cây nọ. Vua cho người đun nước sôi th́ trong lúc có một ít lá khô rơi vào nồi nước. Trong lúc đang mỏi mệt, vua ta vẫn uống nước đấy chứ không chờ đám tùy tùng nấu nồi nước khác. Một lúc sau, nhà vua cảm thấy trong người lâng lâng và sản khoái nên vua cho lấy giống, trồng lại và phổ biến trong dân gian nên dùng loại cây lá đấy mà làm thức uống, rất tốt cho "xức phẻ"!

C̣n một thuyết khác th́ trà đă du nhập vào Trung Hoa sau khi theo chân cùng một vị Tu Sỉ Phật Giáo từ Ấn Độ (Bồ Đề Lạt Ma) cũng ngót nghét khoảng 2,000 năm về trước. Trong suốt chín năm "thiền định", Bồ Đề Lạt Ma đă không ăn ǵ ngoài uống một ít nước và ngậm lá trà để giúp ngài "tịnh thần" chống buồn ngủ trong lúc "thiền". Chuyện ngậm trà hay uống "trà" trong lúc thiền của các tu sĩ Phật Giáo Trung Hoa hay Nhật Bản th́ có khá nhiều "t́nh tiết" hơi giống nhau.

Nếu dựa theo truyền thuyết đầu tiên của mí chú thím Ba th́ trà đă lưu truyền trong dân gian Trung Quốc cũng đă ngót nghét 5,000 năm rồi. Thực thế nếu ta dựa vào "sách vỡ" dạng "cổ thư" của họ th́ " trà" đă được nhắc đến như là một trong những "vị thuốc" từ phương Nam từ thời hậu "Xuân Thu Chiến Quốc" (200-100 BC). Thế măi cho đến thế kỷ thứ 8 của thời Đại Đường, ông Lữ Dự, một văn sĩ, hoạ sĩ, thi sĩ và một loạt "sĩ" của TQ mới viết một cuốn sách chuyên bàn tṛ ăn chơi của "trà" qua tựa đề " Kinh Trà" (Cha Ching]). Lữ Dự rất là t́nh tiết trong quan niệm trồng trà, hái trà, sấy trà, cất trà, uống trà, v.v. và cuốn "Kinh Trà" vẫn được xem là "mẫu mực" của cách thưởng thức "trà" của người Hoa từ trước đến nay.

Cho dù trà có thể đă có rất lâu đời nhưng dựa theo "sách vỡ" th́ trà trở thành một trong những sản vật được trao đổi giữa các dân tộc trong vùng Á châu theo con đường "tơ lụa" trên dưới mười thế kỷ qua. Trà có nơi đă được đúc thành bánh và dùng thế cho "tiền" trong các vụ mua bán, đổi bác giữa các dân tộc, nhất là các sắc dân sống ở miệt tây bắc Trung Hoa.

Trà đă được du nhập và nước Nhật từ thế kỷ thứ 10 (cũng theo chân cùng các tu sỉ Phật Giáo) nhưng rất giới hạn cho đến thế kỷ thứ 15 trở về sau trà mới được phổ biến rộng răi hơn trong nước Nhật. Từ từ, chúng ta sẽ "mạn đàm" về quan hệ "trà đạo" của người Nhật có quan hệ như thế nào với nghề "trà" của xứ ta hén.

Trà chiếu theo truyền thuyết dân gian của người Việt ḿnh th́ cũng đă kéo dài cả 3,000 năm nay. Trà là một giống cây (Camillia sinesis) mà đă mọc "hoang" từ Ấn Độ sang miền nam Trung Hoa, xuống đến mạn Đông Nam Á, nhất là ở các miền Cao Nguyên của Việt Nam, Campuchia, Mă Lai, v.v. Ở các tỉnh Tuyên Quang, Thái Nguyên, v.v. người ta c̣n t́m thấy một số cây trà rất cổ vẫn c̣n sống (chiết tính có thể lên đến 3,000 năm tuổi). Sau 1,000 năm Bắc Thuộc, nước Việt Nam đă giành độc lập sau triều Đại Đường bị nhà Tống lật đổ (từ thế kỷ thứ 10). Dù sao nền văn hoá Việt Nam, ngay cả nghệ thuật " ăn uống" cũng bị ảnh hưởng không ít th́ nhiều theo văn hóa Trung Hoa.


Ngược ḍng lịch sử một tí th́ triều Tống bên Trung Hoa đă thay thế nhà Đại Đường kể từ thế kỷ thứ 10 cho đến lúc họ bị quân Mông Cổ dưới sự lănh đạo của Thành Cát Tư Hản tiến chiếm mà thiết lập nhà Nguyên gần cả 100 năm vào gần cuối thế kỷ thứ 13. Trong thời cực thịnh của triều Tống cũng là lúc nền văn hoá độc lập của Việt Nam cũng phát triễn khá mạnh (bắt đầu từ Lư Công Uẩn và kéo dài gần suốt cả chín đời vua của triều Lư trong khoảng thời gian nầy). Nước Nhật lúc đấy lại bị triều Tống "cô lập" nên một số tu sĩ Phật Giáo và danh thương người Nhật đă dùng Việt Nam làm ngả du nhập " văn hoá" cho xứ sở của họ. Nghệ thuật uống trà của Việt Nam (điển h́nh là trà xanh) và trà cụ đă được tiền nhân chúng ta cho xuất cảng sang Nhật trong giai đoạn nầy (từ triều nhà Lư sang đến nhà Trần). Hiện nay tại một bảo tàng viện của người Nhật ở Kyoto (cựu thủ đô của Nhật) vẫn c̣n lưu giữ và chưng bày một số trà cụ từ Việt Nam mà họ đă nhập vào nước Nhật trong triều đại nhà Lư mà người Nhật vẫn xem là những món đồ "quốc bảo".


Riêng tṛ chơi "trà" của người Việt chúng ta th́ đă được phát triễn cực thịnh, trở thành một bộ môn chơi của giới quan quyền, thượng lưu trong triều nhà Nguyễn của thời cận đại. Điển h́nh nhất cho bộ môn trà trong thời Nguyễn là sự phát triển của trà ướp sen trong thời vua Tự Đức (cung nữ bơi thuyền ra hồ sen trong buổi chiều, cho trà sấy vào mỗi đoá sen để lấy hương sen qua đêm, rồi bơi thuyền ra lấy trà lại vào buổi sáng ngày hôm sau... cho vua và các quan lớn thưởng thức loại trà ướp sen nầy).

Phổ thông hơn th́ trà đă gắn liền cùng đời sống thường ngày của người Việt chúng ta. Trà dùng không những được dùng làm một thức uống tiện dụng hàng ngày mà là một "sính lễ" không thể thiếu trong những dịp lễ trọng đại như " ma chay, cưới hỏi", và dùng để tiếp khách từ dạng "quốc khách" cho đến "thực khách" của hàng dân giả!

Cụ Tú Xương, một trong những thi sĩ có thể nói là "chịu chơi" nhất trong làng văn học Việt Nam cũng đă từng than thở sự yếu kém của ḿnh trước hấp lực của "trà" như sau:

Một trà một rượu một đàn bà
Ba cái lăng nhăng nó quấy ta.
Chừa được cái ǵ hay cái nấy,
Có chăng chừa rượu với chừa trà

Cách thức uống trà phổ thông của người Việt th́ thường không cầu kỳ như kiểu uống trà Trà tàu (kungfu trà) hay lề mề như trà Nhật (Trà Đạo)... Trà ta thường gói ghém ở dạng trà xanh mà nổi tiếng nhất là các dạng trà được trồng ở mạn Thái Nguyên, Tuyên Quang, Bắc Thái, Hà Giang, v.v. và sau nầy được trồng ở các vùng của Trung Nguyên (Bảo Lộc, Đà Lạt, v.v.) Trà cũng được bày bán cho tầng lớp dân lao động ngày xưa ở dạng " chè tươi" và sang hơn th́ các loại trà tẩm hương (nhài, cúc, sen, quế, v.v.). Sau nầy th́ một số dân chơi lại khoái " mode" trà túi (trà Lipton) và phổ thông hiện giờ th́ tṛ " trà sửa" của Đài Loan th́ đă mọc như " nấm" ở các thành phố và cộng đồng Việt từ trong cho đến ngoài nước.

Riêng cách uống trà theo " bài bản" của dân "sành điệu" dạng " tao nhân mặc khách" ngày trước th́ được gói ghém như sau:

Nhất thủy, nh́ trà, tam bôi, tứ b́nh, ngũ quần anh

Phần chính của trà ngon, phải là nước... nước thường là nước mưa được hứng ở giửa trời. Cận trọng hơn nữa, nước đun trà có người c̣n đi lấy từ các nguồn suối thiên nhiên, hay từ một số mạch giếng mà không bị ô nhiểm, rồi được mang về, che đập cẩn thận cho đến khi được "cất" trà.

Cách nấu nước cũng hết sức quan trọng. Than, thường được dùng để " đun" nước v́ than không bốc mùi làm ô nhiểm " mùi trà" như các loại củi khô, dầu hôi, hay các loại dầu khác. Nhiệt độ cũng rất quan trọng (sôi sủi tăm, đầu nhang, đầu đủa, v.v.) thường là cách mà người trước phân định sức nóng của nước (ngày nay th́ ta dùng điều nhiệt kế cho chắc ăn).

Sau đó mới đến loại trà mà ta chọn để " cất" . Trà ta, th́ đă nói thường là các loại trà xanh (trà móc câu, trà Thái Nguyên, v.v.) thường được cất ở khoảng sôi sủi tăm (khoảng 80 độ C hay 165-170 độ F). Nếu trà tẩm hương (trà sen, trà nhài, trà cúc, v.v.) th́ các cụ thường cất ở độ sôi đầu nhang (khoảng 200 - 205 độ F) như dạng ta " ninh" nước lèo cho nồi phở. [wink.gif] Các cụ tuyệt đối không dùng nước sôi để cất trà v́... nếu dùng nước sôi sẽ là " cháy" trà... và trà trở nên " chát ngắt" v́ bị " cháy"!
Phần Bôi (chén) hay B́nh trà ở đây thường là dạng chén cỡ hột mít (hay mắt trâu) mà các cụ đề nghị. B́nh hay ấm th́ có b́nh chuyên và b́nh tống. Trước khi pha trà th́ các cụ thường dùng nước " sôi" để tráng sơ chén và b́nh để làm nóng (thật ra đấy là một h́nh thức tẩy vệ sinh) và rửa trà nước đầu (xong đổ đi)... để cho trà nỡ đều trong nước mà mang ra hương vị đầy đặn nhất của trà. Cho mỗi lần " độc ẩm" , " song ẩm" , " tứ ẩm" , hay " quần ẩm" th́ các cụ đều có những loại b́nh đủ cỡ, đủ kích khác nhau. Như đă nói, nghề và kỹ thuật đồ gốm của người Việt thật ra đă khá phát triễn... từ lúc thủ đô nước ta đă được dời về Thăng Long (Hà Nội) ngày nay. Mới khoảng thời gian rất gần đây, Hà Nội mới khai quật được một số đồ gốm rất tinh xảo trong đời nhà Trần mà tŕnh độ kỹ thuật không thua ǵ những tác phẩm đặc sắc của Trung Hoa!

Phần " ngũ quần anh" th́... " bạn trà" thường khó t́m hơn "bạn rượu". Nghệ thuật uống trà cũng đă được các cụ cho vào hàng chiếu trên của " tao nhân mặc khách" mà điển h́nh là thú nghe cô đầu hay hát ả đào mà chúng ta nghe đến sau nầy. Mèn, mí cụ ngày xưa nghe Hát Ả Đào dạng ca Trù mà được người đẹp có giọng ca thánh thót cỡ Mỹ Linh hay Ngọc Hạ pha trà, gọt lê, bóc kẹo gương, kẹo đậu phụng cho thưởng thức th́ có khác ǵ thưởng thức tṛ Gheisa của xứ Phù Tang hén!

(Source: Đặt Trưng)
Last Visitors


18 May 2009 - 13:32


26 Jan 2008 - 16:58

Comments
Other users have left no comments for miracoolo.

Friends
There are no friends to display.



Time is now: 30th July 2010 - 01:48 PM
Skin Friendship - Modified by Toubizou
Top